Library
Chuyển bộ gõ

Báo cáo đánh giá việc thực hiện các công ước Quốc tế về phân biệt đối xử trong việc làm nghề nghiệp và trả công bình đẳng giữa lao động nam và lao động nữ cho một công việc có giá trị ngang nhau ở Việt Nam
Cập nhật ngày: 15/02/2012

Nghiên cứu này được thực hiện dưới sự uỷ quyền của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) và Bộ Lao động - Thương Binh và Xã hội (Bộ LĐTBXH) trong khuôn khổ Chương trình Chung về Bình đẳng giới giữa Chính phủ Việt Nam và Liên Hợp Quốc

Các nguyên tắc về không phân biệt đối xử và bình đẳng phản ánh các khái niệm căn bản về sự đứng đắn, nhân phẩm và kính trọng, và hình thành nên nền tảng cho sự phát triển của xã hội hoà bình và thịnh vượng. Công ước Trả công như nhau, 1951 (số 100)Công ước về Phân biệt đối xử (Việc làm và Nghề nghiệp), 1958 (số 111) của ILO là hai tiêu chuẩn lao động quốc tế cơ bản cho việc xoá bỏ tích cực sự phân biệt đối xử trong việc làm và nghề nghiệp. Từ khi hội nhập toàn cầu bắt đầu gia tăng, hai tiêu chuẩn lao động cốt lõi này đã được coi là một phần trong các nguyên tắc chính, tối thiểu và căn bản cho sự toàn cầu hoá công bằng.
 
Chính phủ Việt Nam đã cam kết xóa bỏ phân biệt đối xử đối với phụ nữ trên tất cả các lĩnh vực của đời sống trong toàn xã hội. Tiếp theo việc phê chuẩn Công ước về Xóa bỏ tất cả các hình thức phân biệt đối xử đối với phụ nữ (CEDAW) vào năm 1982, Chính phủ Việt Nam đã nhấn mạnh hơn nữa cam kết của mình đối với thúc đẩy bình đẳng giới giữa nam giới và phụ nữ trong thị trường lao động thông qua việc phê chuẩn Công ước 100 và Công ước 111 của ILO vào năm 1997 và dần dần đưa các nguyên tắc bình đẳng vào trong pháp luật lao động và thực tiễn.
 
Sau khi Luật Bình đẳng giới được thông qua năm 2006, nghiên cứu này đã được tiến hành nhằm xác định các khoảng cách về giới trong việc làm và nghề nghiệp trong nền kinh tế Việt Nam và rà soát những tiến bộ đã đạt được trong việc tuân thủ pháp luật về lao động, các quyết định và chính sách hiện hành trong nước đối với các công ước lao động quốc tế hướng tới thực hiện bình đẳng về cơ hội và đối xử trong công việc, bao gồm trả công bình đẳng giữa lao động nam và lao động nữ.
 
          Nghiên cứu này được tiến hành với sự hỗ trợ kỹ thuật của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) trongkhuôn khổ Chương trình Chung về Bình đẳng giới giữa Chính phủ Việt Nam và Liên Hợp Quốc. Chúng tôi xin cảm ơn sự hỗ trợ tài chính của Chính phủ Tây Ban Nha thông qua Quỹ Hỗ trợ thực hiện mục tiêu thiên niên kỷ (MDGF).
 
Chúng tôi xin cảm ơn nhóm nghiên cứu: Bà Trần Thị Thuý Lâm, Lê Ngân Giang và Nguyễn Thị Ngọc Yến. Chúng tôi xin đặc biệt ghi nhận đóng góp của những người đã hỗ trợ kỹ thuật nghiên cứu này: Bà Nelien Haspels, Bà Nguyễn Kim Lan, Bà Annemarie Reerink, và Bà Jonna Naumanen của ILO, Ông Phạm Ngọc Tiến và Bà Nguyễn Thị Diệu Hồng - Vụ Bình đẳng giới, Bộ LĐ-TBXH và Bà Aya Matsuura – Chương trình chung về Bình đẳng giới. Chúng tôi cũng xin ghi nhận đóng góp của các đồng nghiệp và tổ chức đã có những ý kiến đóng góp và thông tin đầu vào quý giá cho nghiên cứu này.
 
Hy vọng các kết quả của nghiên cứu này cũng như các khuyến nghị sẽ thúc đẩy việc rà soát, sửa đổi Bộ luật Lao động trong năm 2011, cũng như các văn bản pháp luật và chính sách có liên quan, đồng thời sẽ giúp cho các nhà hoạch định chính sách, các nhà làm luật bảo vệ và thúc đẩy các nguyên tắc cơ bản về bình đẳng trong cơ hội và đối xử, bao gồm trả công bình đẳng giữa nam giới và phụ nữ trong việc làm và nghề nghiệp tại Việt Nam. 


Ý kiến của bạn Gửi cho bạn bè In bài này Trở lại
Tin theo ngày Xem
Về đầu